Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958
[Sự Kiện] Đua Top Chủng Tộc Thần Tốc chỉ 4,5 ngày (13h 08/06 đến hết 12/06) - Trang 6
Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 456
Kết quả 51 đến 59 của 59
  1. #51
    Thành Viên
    hoangluyen024's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    384
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng hà nội Trước khi ra nước ngoài xuất khẩu lao động, tôi và em đã quen biết nhau, sự xa cách khiến tình yêu của chúng tôi nảy sinh. Tin và yêu em hàng tháng làm được bao nhiêu tiền thay vì gửi cho mẹ thì tôi gửi cho người yêu để dành tiền mua đất.

    Sau 5 năm hết thời hạn lao động tôi trở về nhà để làm đám cưới với người con gái mình yêu thương nhất. Tưởng mọi chuyện suôn sẻ như dự tính nào ngờ về nhà giới thiệu với mẹ về người con gái sắp lấy làm vợ, bất ngờ mẹ làm câu:

    - Con Ngân sao? Nó có thai sắp cưới rồi, làm gì đến lượt con.

    Câu nói của mẹ khiến tôi thực sự sốc, thật không ngờ người con gái tôi tin yêu bấy lâu nay lại phụ bạc một cách phũ phàng đến vậy.

    Uất chịu không nổi tôi phóng xe thẳng đến nhà em để hỏi cho ra nhẽ mọi chuyện. Nhìn thấy cái bụng em nhô lên tôi đã hiểu những gì mẹ nói là thật. Tôi hỏi thẳng Ngân:

    - Bao nhiêu tiền tôi đưa về cho cô cầm để mua đất đâu rồi, hãy đưa cho đây?
    - Anh làm gì đưa tôi đồng tiền nào, đừng có mà dựng chuyện đến đây vu cáo người tốt.

    Thật không ngờ người con gái tôi yêu thương suốt mấy năm nay lại là con hồ ly tinh. Tháng nào cũng cầm tiền của tôi thế mà giờ lại giở mặt nhanh như lật bánh tráng. Để lấy lại tiền tôi đã mắng chửi lẫn đe dọa thậm chí còn định đánh, thế nhưng gan cô ta to quá không sợ mà còn thách thức:

    - Tôi đang mang bầu đấy, anh mà động đến một sợi tóc của tôi thì số tiền 5 năm đi làm không trả đủ hai mạng người đâu.

    Rời nhà kẻ phản bội tôi tức tối và hận đến thấu xương vì không thể đòi lại số tiền mình đã gửi cô ta.

    Buồn bực, tôi lang thang trên mạng thì chợt nhớ đến người bạn đáng tin cậy đó là Facebook. Không suy nghĩ được nhiều tôi đã đăng một tin: “Tình có thể mất nhưng tiền thì không, nội trong ngày mai em không mang toàn bộ số tiền đến trả thì đừng có nói chuyện cưới xin ở đây”.

    Vừa đăng tin thì bạn bè đồng loạt vào hỏi han và ngay lập tức mọi người đã đoán ra người tôi đang nhắn nhủ câu nói đó là ai. Chính nhờ sự chia sẻ mạnh mẽ của bạn bè mà chỉ chưa đầy 1 tiếng tin nhắn đã được gửi đến cô ta.

    Ngay lập tức điện thoại của tôi kêu lên:

    - Anh xóa ngay tin nhắn trên mạng đi, ngày mai tôi đem tiền đến trả hết sạch.

    - Khi nào cô mang đủ tiền đến thì tôi sẽ xóa, còn bây giờ nó đang hot. Tôi sợ cô không nhanh chân lên thì tin này đến tai nhà chồng thì có chuyện hay để xem đây.

    Vừa nói chuyện với cô ta tôi vừa tạo sự tò mò gay cấn cho tin nhắn của mình, đang nóng hổi trên mạng.

    Có lẽ không thể đợi đến hôm sau mà ngay tối hôm đó cô ta cùng mẹ hớt hải ôm tiền đến trả không thiếu một xu.

    Nếu như ngày xưa chưa có Facebook chắc tôi bị mất trắng số tiền mất thôi, hoặc có đi đòi thì cũng bị người ta coi là kẻ tiểu nhân mặt dày. Và sự thật sẽ bị xuyên tạc đi rất xa nào là cho tiền gái còn đòi lại hay mọi người cho rằng tôi không ăn được thì đạp đổ. Nhưng giờ có Facebook rồi, chỉ cần một tin nhắn có cảm xúc đã bị mọi người để ý ngay và chia sẻ rầm rộ.

    Lấy được số tiền này tôi phải cảm ơn cộng đồng mạng rất nhiều.
    Các bạn hãy cùng hoangluyen024 xây dựng MU Thánh Địa nhé

  2. #52
    Thành Viên
    hoangluyen024's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    384
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng hà nội Trên đường Hoàng Diệu (Hà Nội), những tán cây cổ thụ xanh mát, xe đi tấp nập. Ngôi nhà số 34 của ông Trịnh Văn Bô trầm mặc, trước cửa có mấy lẵng hoa chúc mừng vị doanh nhân yêu nước quá cố Trịnh Văn Bô, người vừa được khắc tên trên một con đường ở Hà Nội ngày 14/3 vừa qua.

    "Vinh quang thì cũng có đấy, nhưng đắng cay cũng nhiều. Người mong mỏi điều này nhất là mẹ tôi thì giờ bà đã đi xa. Sự hân hoan của con cháu cũng vơi đi phần nào", ông Trịnh Cần Chính (70 tuổi, con trai thứ của ông Bô) rơm rớm nói.




    Ông Trịnh Văn Bô và vợ, bà Hoàng Thị Minh Hồ năm 1955.

    Ông Trịnh Văn Bô (1914-1988) cùng vợ Hoàng Thị Minh Hồ (1914-2017) là chủ hãng tơ, lụa, vải, sợi nổi tiếng Trịnh Phúc Lợi trước năm 1945. Một buổi sáng tháng 6/1945, có nhiều nhà cách mạng đến dò hỏi và đề nghị nhờ ngôi nhà của ông ở 48 Hàng Ngang làm nơi bí mật nuôi đoàn cán bộ cách mạng từ chiến khu trở về. Từ nơi này, chủ tịch Hồ Chí Minh soạn thảo Tuyên ngôn độc lập, tuyên bố thống nhất đất nước vào ngày 2/9/1945.

    "Mẹ kể những đêm Bác Hồ gõ máy chữ, bố tôi - người xưa nay chỉ có gia nhân phục vụ - lại cặm cụi nấu vây cá mập tẩm bổ cho cán bộ, để đảm bảo sự bí mật. Thời gian đó, dù không biết đến Bác, nhưng bố vẫn chu đáo hết sức có thể, vì thấy người làm kháng chiến gầy gò, đen nhẻm", ông Cần Chính tâm sự, tay phủi nhẹ lớp bụi trên chiếc giường ngày xưa Bác Hồ nằm, giờ vẫn được đặt trang trọng trong phòng khách.

    Cũng từ ngày đó, gia đình ông Bô bắt đầu đóng góp cho cách mạng. "Bố tôi rất thật thà, nghe lời cha mẹ răm rắp, nên hết lòng phục vụ cách mạng, có bao nhiêu tiền của đều chi không tiếc. Hết tiền thì đi vay hàng xóm đóng góp, Quỹ độc lập, tuần lễ vàng, hỗ trợ thương binh liệt sĩ..., không có khoản nào mà ông phớt lờ", ông Chính kể về cha mình.

    Theo sách "Doanh nhân Trịnh Văn Bô và những cống hiến cho nền tài chính cách mạng" của Bộ Tài chính, sau 1945, số tiền gia đình ông Bô đóng góp cho nhà nước rơi vào khoảng 5.147 lượng vàng. Ngôi nhà 48 Hàng Ngang về sau cũng được gia đình tặng cho Nhà nước để làm di tích lịch sử.




    Ông Chính chỉ hình ảnh bố mẹ mình góp mặt trong phiên họp Quốc hội đầu tiên của nước Việt Nam cùng Hồ chủ tịch vào tháng 3/1946. Ảnh: Trọng Nghĩa.

    Năm 1988, ông Trịnh Văn Bô mất, tròn 43 năm tuổi Đảng, được truy tặng Huân chương Độc lập hạng nhất. Cũng từ đó, người nhà ông mang theo khắc khoải chờ tên chồng, cha mình được vinh danh ở một con phố nào đó của Hà Nội.

    Tuy nhiên, theo quy định của nhà nước, những nhân vật lịch sử còn có ý kiến khác nhau hoặc chưa rõ ràng về mặt lịch sử thì chưa xem xét đặt tên cho đường, phố và công trình công cộng.

    Dù cảm thấy thiệt thòi, nhưng đối với gia đình ông Bô, được ghi nhận lòng yêu nước đã là điều vui sướng. "Thời gian đó gia đình cũng không khai báo công lao nhiều, không đòi hỏi phải hoàn trả tiền mình đã đóng góp. Mẹ tôi tâm niệm có sa cơ lỡ vận, bán nhà cũng đủ để ăn tới cuối đời", ông Cần Chính tâm sự.

    Năm 2014, bà Hoàng Thị Minh Hồ mừng thọ 100 tuổi, nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến thăm. "Mẹ tôi khi ấy vẫn ngồi kể vanh vách những sự kiện lịch sử của cách mạng Việt Nam được ông Bô góp công. Bà không trách ai, chỉ thoáng buồn", ông Chính bảo. Trong căn nhà 34 Hoàng Diệu, đầy ắp hình ảnh ông Bô bên cạnh nhiều nhà cách mạng, cảm giác lịch sử như ngưng đọng trong không gian.




    Tên Trịnh Văn Bô được đặt cho con đường mới mở, rộng 50 mét, với 6 làn xe cơ giới ở quận Nam Từ Liêm, Hà Nội, 31 năm sau khi ông qua đời. Ảnh: Trọng Nghĩa.

    Từ năm 2013, đã vài lần Sở Văn hóa Thể thao Hà Nội đề xuất đặt tên Trịnh Văn Bô cho một con đường ở Hà Nội, nhưng chưa thành công, do chưa thống nhất được giữa chính quyền, người dân địa phương và gia đình.

    "Lúc mẹ tôi mất năm 2017, bà cũng đã vơi bớt niềm ngóng chờ. Các con cũng bận bịu và không đặt nặng vấn đề nữa", ông Chính tâm sự.

    Đến tháng 3/2019, con phố Trần Hữu Dực nối dài (Xuân Phương, quận Nam Từ Liêm) chính thức được mang tên của vị doanh nhân yêu nước họ Trịnh.

    Theo ông Tô Văn Động, giám đốc Sở Văn hóa thể thao Hà Nội, "danh nhân chỉ được xem xét đặt tên đường ít nhất 10 năm sau khi mất. Trường hợp ông Bô đến năm 2013 mới chính thức đủ điều kiện để xét tên đường. Bên cạnh đó chúng tôi còn cần sự đồng thuận từ phía gia đình và chính quyền địa phương".

    "Được nằm gần những người cùng thời như Lê Đức Thọ, Trần Hữu Dực..., có lẽ bố tôi cũng vui. Nhưng mọi thứ đã quá lâu, đến mức cái cảm giác vui mừng chỉ còn là tiếc nuối...", ông Trịnh Cần Chính nói.
    Các bạn hãy cùng hoangluyen024 xây dựng MU Thánh Địa nhé

  3. #53
    Thành Viên
    baothanhy48's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    684
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng hà nội Đối với các cặp vợ chồng, có những đêm tân hôn ngọt ngào nhưng cũng có những đêm tân hôn đầy nước mắt. Mai Thị Hạnh (31 tuổi, quê Đồng Nai) không may rơi vào trường hợp thứ 2.

    Mai Hạnh cùng chồng – Dương Văn Hiền (34 tuổi, quê Đồng Nai) xuất hiện trên sóng “Vợ chồng son” số 198. Trước đông đảo khán giả, cô không ngại chia sẻ những “góc khuất” của đời sống vợ chồng, những lần bị đánh oan khiến cô phải rơi nước mắt.

    Văn Hiền từng có 6 năm sống tại TP.HCM nhưng khi thấy nơi đây quá chật chội và ồn ào, anh quyết định về quê lập nghiệp cũng như chăm sóc bố mẹ già.

    Anh vô tình gặp Mai Hạnh trong một lần đi tiếp thị sản phẩm. Ấn tượng đầu tiên về nhau của hai người hoàn toàn trái ngược. Trong khi Văn Hiền cảm thấy Mai Hạnh rất xinh đẹp và dễ thương thì Hạnh lại thấy anh chàng đen, ốm, xấu hoắc. Có thể nói, anh là người đàn ông xấu nhất trong những người cô từng quen.
    Ấy vậy mà Văn Hiền vẫn quyết định phải “cưa” bằng được cô gái này. Ngay hôm sau, anh đến chỗ cũ để tìm Mai Hạnh nhưng không gặp. Anh bằng mọi cách xin chủ quán số điện thoại của cô để về nhắn tin làm quen.

    Câu nói “ghét của nào trời trao của ấy” quá đúng với Mai Hạnh khi chỉ sau vỏn vẹn 2 tháng trò chuyện, cô đã chính thức trở thành người yêu của Văn Hiền. 5 tháng sau, được mẹ chồng tương lai gợi ý, cô còn chủ động cầu hôn anh.

    “Cưới nhé?”, Hạnh hỏi. “Ừ cưới”, Hiền đáp lời và họ chính thức “về chung một nhà”.

    Thế nhưng ngay trong đêm tân hôn, Mai Hạnh đã hoàn toàn “vỡ mộng hôn nhân" khi bị Văn Hiền đánh chỉ vì một chiếc phong bì cưới.

    Cô kể lại: “Hôm đó anh ấy uống xỉn rồi lấy tiền trong phong bì cưới ra ngoài làm việc gì đó. Đó là chiếc phong bì cậu em đưa, em sợ lỡ ba mẹ chồng nhìn thấy phong bì không có tiền lại nghĩ là mình lấy nên em cằn nhằn “Sao tự nhiên lấy tiền trong đó?”. Ổng xỉn rồi, ổng gắt lên ghê lắm. Em cũng nói lại thế là ổng đánh”.

    Ê chề trước những gì diễn ra, Mai Hạnh bỏ ra ngoài ngủ. Đêm tân hôn của cặp vợ chồng son lẽ ra ngọt ngào lại trở nên cay đắng như vậy.
    Văn Hiền không kiềm chế được bản thân mỗi khi uống say
    Mai Hạnh chia sẻ, chồng cô có tật xấu là hễ uống say sẽ không kiềm chế được bản thân. Bởi vậy, điều cô mong mỏi nhất là chồng bớt nhậu nhẹt.

    Khán giả càng bất ngờ hơn khi đó không phải là lần đầu tiên Mai Hạnh bị chồng đánh. Một lần khác, Văn Hiền vì ghen tuông mà ném miếng đu đủ vào người vợ. “Tức nước vỡ bờ”, cô vùng lên đánh trả khiến chồng sợ hãi đến mức ôm con bỏ chạy.

    MC Hồng Vân thắc mắc: “Điều gì khiến em vẫn sống với chồng đến bây giờ?”. Mai Hạnh chia sẻ, ngoài những lúc say xỉn thì chồng cô là một người tốt, biết quan tâm lo lắng cho con, thường xuyên san sẻ việc nhà với vợ. Hơn nữa, một lý do quan trọng khiến cô vẫn tiếp tục cuộc hôn nhân này là vì quá thương bố mẹ chồng. Với cô, bố mẹ chồng là những người tuyệt vời, yêu thương con cháu nên cô không muốn rời xa họ.

    Hiểu được tấm lòng của vợ, trước đông đảo khán giả Văn Hiền hứa hẹn: “Vợ ơi, thật ra từ lâu lắm rồi anh không còn dùng vũ lực với vợ nữa. Hy vọng hai vợ chồng mình sẽ sống hạnh phúc với nhau, chăm sóc con cái khỏe mạnh, thành đạt, chăm sóc ba, để ba có cuộc sống vui vẻ với vợ chồng mình”.

    - - - Updated - - -

    chuyển nhà thành hưng hà nội Đối với các cặp vợ chồng, có những đêm tân hôn ngọt ngào nhưng cũng có những đêm tân hôn đầy nước mắt. Mai Thị Hạnh (31 tuổi, quê Đồng Nai) không may rơi vào trường hợp thứ 2.

    Mai Hạnh cùng chồng – Dương Văn Hiền (34 tuổi, quê Đồng Nai) xuất hiện trên sóng “Vợ chồng son” số 198. Trước đông đảo khán giả, cô không ngại chia sẻ những “góc khuất” của đời sống vợ chồng, những lần bị đánh oan khiến cô phải rơi nước mắt.

    Văn Hiền từng có 6 năm sống tại TP.HCM nhưng khi thấy nơi đây quá chật chội và ồn ào, anh quyết định về quê lập nghiệp cũng như chăm sóc bố mẹ già.

    Anh vô tình gặp Mai Hạnh trong một lần đi tiếp thị sản phẩm. Ấn tượng đầu tiên về nhau của hai người hoàn toàn trái ngược. Trong khi Văn Hiền cảm thấy Mai Hạnh rất xinh đẹp và dễ thương thì Hạnh lại thấy anh chàng đen, ốm, xấu hoắc. Có thể nói, anh là người đàn ông xấu nhất trong những người cô từng quen.
    Ấy vậy mà Văn Hiền vẫn quyết định phải “cưa” bằng được cô gái này. Ngay hôm sau, anh đến chỗ cũ để tìm Mai Hạnh nhưng không gặp. Anh bằng mọi cách xin chủ quán số điện thoại của cô để về nhắn tin làm quen.

    Câu nói “ghét của nào trời trao của ấy” quá đúng với Mai Hạnh khi chỉ sau vỏn vẹn 2 tháng trò chuyện, cô đã chính thức trở thành người yêu của Văn Hiền. 5 tháng sau, được mẹ chồng tương lai gợi ý, cô còn chủ động cầu hôn anh.

    “Cưới nhé?”, Hạnh hỏi. “Ừ cưới”, Hiền đáp lời và họ chính thức “về chung một nhà”.

    Thế nhưng ngay trong đêm tân hôn, Mai Hạnh đã hoàn toàn “vỡ mộng hôn nhân" khi bị Văn Hiền đánh chỉ vì một chiếc phong bì cưới.

    Cô kể lại: “Hôm đó anh ấy uống xỉn rồi lấy tiền trong phong bì cưới ra ngoài làm việc gì đó. Đó là chiếc phong bì cậu em đưa, em sợ lỡ ba mẹ chồng nhìn thấy phong bì không có tiền lại nghĩ là mình lấy nên em cằn nhằn “Sao tự nhiên lấy tiền trong đó?”. Ổng xỉn rồi, ổng gắt lên ghê lắm. Em cũng nói lại thế là ổng đánh”.

    Ê chề trước những gì diễn ra, Mai Hạnh bỏ ra ngoài ngủ. Đêm tân hôn của cặp vợ chồng son lẽ ra ngọt ngào lại trở nên cay đắng như vậy.
    Văn Hiền không kiềm chế được bản thân mỗi khi uống say
    Mai Hạnh chia sẻ, chồng cô có tật xấu là hễ uống say sẽ không kiềm chế được bản thân. Bởi vậy, điều cô mong mỏi nhất là chồng bớt nhậu nhẹt.

    Khán giả càng bất ngờ hơn khi đó không phải là lần đầu tiên Mai Hạnh bị chồng đánh. Một lần khác, Văn Hiền vì ghen tuông mà ném miếng đu đủ vào người vợ. “Tức nước vỡ bờ”, cô vùng lên đánh trả khiến chồng sợ hãi đến mức ôm con bỏ chạy.

    MC Hồng Vân thắc mắc: “Điều gì khiến em vẫn sống với chồng đến bây giờ?”. Mai Hạnh chia sẻ, ngoài những lúc say xỉn thì chồng cô là một người tốt, biết quan tâm lo lắng cho con, thường xuyên san sẻ việc nhà với vợ. Hơn nữa, một lý do quan trọng khiến cô vẫn tiếp tục cuộc hôn nhân này là vì quá thương bố mẹ chồng. Với cô, bố mẹ chồng là những người tuyệt vời, yêu thương con cháu nên cô không muốn rời xa họ.

    Hiểu được tấm lòng của vợ, trước đông đảo khán giả Văn Hiền hứa hẹn: “Vợ ơi, thật ra từ lâu lắm rồi anh không còn dùng vũ lực với vợ nữa. Hy vọng hai vợ chồng mình sẽ sống hạnh phúc với nhau, chăm sóc con cái khỏe mạnh, thành đạt, chăm sóc ba, để ba có cuộc sống vui vẻ với vợ chồng mình”.
    Các bạn hãy cùng baothanhy48 xây dựng MU Thánh Địa nhé

  4. #54
    Thành Viên
    eduwork's Avatar
    Ngày tham gia
    Apr 2019
    Bài viết
    16
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    up phụ shop nào nhớ thanks em nha em là khách quen của shop đó hi hi ^^
    ______________________
    cờ bạc bịp lô đề
    https://youtu.be/MJ_XzmKIr-s
    Các bạn hãy cùng eduwork xây dựng MU Thánh Địa nhé

  5. #55
    Thành Viên
    thamhminh525's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    490
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Chúng tôi vượt hơn 100km từ TP. Kon Tum lên huyện vùng cao Đăk Glei thì trời đã xế trưa. Từ trong ngôi trường tiểu học Thị trấn Đăk Glei, tiếng đánh vần của học sinh, tiếng giảng bài của thầy cô vẫn vang vọng cả một vùng trời. Đặc biệt, nhìn từ xa những thầy cô không có tiết dạy lại hối hả lập các bếp ăn “dã chiến” dưới cầu thang hoặc hàng lang để chuẩn bị bữa trưa cho các em học sinh đồng bào xa trường.

    Tranh thủ những tiết không dạy, các giáo viên trong trường đã lập bếp ăn "dã chiến" để nấu cho các em học sinh đồng bào người Hà Lăng.
    Được biết, trong trường tiểu học thị trấn Đăk Glei có 59 em học sinh người đồng bào dân tộc thiểu số Hà Lăng (ngụ tại thôn Long Nang, thị trấn Đăk Glei, huyện Đăk Glei, Kon Tum) có nhà ở cách trường khá xa. Ngay từ sáng sớm, bố mẹ các em đã lên rẫy sớm nên các em tự đi bộ đến trường. Học xong buổi sáng, các em lại đi bộ về nhà và tự lo ăn uống để chiều đi học. Thậm chí, nhiều em ôm bụng đói đến trường nên buổi chiều không đủ sức để đi học tiếp.

    Sau tiết dạy, thầy Ninh chuẩn bị bữa ăn cho học sinh.
    Trao đổi với chúng tôi, thầy Trần Xuân Ninh - Hiệu trưởng nhà trường cho biết: “Dù giáo viên nhà trường đã thường xuyên đến nhà vận động, nhưng cứ đến tiết học buổi chiều thì khoảng 59 học sinh này đều vắng mặt. Sau thi tìm hiểu nguyên nhân, chúng tôi mới biết khoảng cách từ trường đến nhà các em từ 5-7km nên khi tan học các em đi bộ về nhà rồi tự lo ăn, uống thì sẽ không kịp đến trường. Cũng vì vậy, nhiều em sợ muộn học nên nhịn bụng đói, quanh quẩn trước trường chờ tiết học buổi chiều. Từ thực tế đó, chúng tôi đã đi đến ý tưởng áp dụng mô hình “bán trú tự túc”.
    Thầy cô mang những bát cơm đến tận bàn cho học sinh ăn trưa
    “Do kinh phí hạn hẹp, nhưng vì thương học sinh nên các giáo viên nhà trường đã kêu gọi nhau cùng đóng góp gạo, thịt, trứng, mì tôm để nuôi những học trò này vào buổi trưa mỗi ngày. Sự kêu gọi của thầy hiệu trưởng đã được các giáo viên hưởng ứng. Mỗi sáng sớm đi dạy, các giáo viên ngoài mang giáo án còn kèm theo ít thịt cá, quả trứng vịt, bó rau để trưa đến lại cùng nấu ăn cho học sinh ăn lót dạ chờ buổi chiều học...”, thầy Ninh cho biết thêm.

    Các em học sinh được thầy cô chuẩn bị chu đáo bữa trưa tại trường để chiều học tiếp.
    Điều khiến chúng tôi cảm phục về tình cảm thầy trò vùng cao đó là khi chứng kiến những bếp ăn “dã chiến” được nhà trường bố trí ngay dưới chân cầu thang hoặc hành lang trường học. Bếp ăn chỉ rộng khoảng 5m2. Bếp không có nhiều dụng cụ, chỉ có 1 bộ bàn ghế đá, 1 bếp điện để nấu thức ăn, 1 nồi cơm điện, 1 nồi lớn dùng nấu canh, vài thứ gia vị và vài chục bộ bát đũa. Dù còn nhiều thiếu thốn, nhưng bếp ăn “dã chiến” này có thể phục vụ tối đa gần 60 học sinh tiểu học ở lại ăn trưa. Đầu bếp không ai khác chính là các giáo viên nhà trường.

    Những giáo viên có tiết dạy thì vẫn đang say sưa giảng bài, các thầy cô còn lại như cô Thủy (Hiệu phó) vẫn đang hì hụi nấu ăn ngay tại chân cầu thang. Theo chúng tôi quan sát, bữa trưa hôm nay các thầy cô hôm nay đã góp được có 2kg thịt lợn và 3 bó rau cải. Khi đó, các thầy cô đã tự phân công nhau: người nấu cơm; người xào rau, kho thịt... Khi tiếng trống trường vừa vang lên, báo hiệu buổi học sáng kết thúc, các thầy cô đã bưng những phần ăn đã chuẩn bị sẵn lên lớp học cho các em ăn. Ngay lúc này, toàn bộ 59 học sinh thôn Long Nang đã trật tự xếp hàng nhận cơm, thức ăn rồi ăn một cách ngon lành.
    Gần 60 học sinh được thầy cô góp gạo để nấu cơm trưa tại trường
    Cô Thân Thị Thủy - Hiệu phó nhà trường chia sẻ: “Hôm nay, tôi và thầy Ninh xong việc sớm nên vào bếp nấu. Do chỉ có 1 bếp điện nên giáo viên phải thay phiên chế biến các món. Giữa trưa nắng nóng có hơi mệt chút nhưng thấy các em ăn ngon lành, đều đặn đến trường, giáo viên ai cũng vui. Tôi và nhiều giáo viên khác ngoài quyên góp thực phẩm, còn thường xuyên nấu vài món ngon ở nhà rồi bỏ vào cặp lồng mang lên cho các em”.

    Sau khi no cái bụng từ bữa cơm thầy cô đã nấu, em Lý A Thoại đã tự tay đưa bát đũa ra thau và tự giác dọn sạch chỗ ngồi. Em Thoại tươi cười cho biết: “Nếu em về buổi trưa, bố mẹ ở trên rẫy không ai nấu cơm cho ăn, cũng không thiết đi học nữa. Giờ đi học được ăn cơm no, còn có thịt để ăn nên em thích đến trường. Có nhiều buổi sáng, em không có gì ăn, đi bộ qua mấy con dốc mới tới được trường nên rất đói”.
    Niềm vui bữa cơm tại trường
    Sau khi lo xong cho các học sinh ăn trưa, nghỉ ngơi, thầy hiệu trưởng Trần Xuân Ninh cho biết, trường có 370 học sinh, nhưng có 59 học sinh thôn Long Nang có hoàn cảnh khó khăn, nhà ở xa trường. Việc nấu ăn trưa và cho các em học sinh thôn Long Nang ở lại ngay tại trường là cách làm tự phát, làm theo tâm vì trường không thuộc diện trường học bán trú. Bếp ăn được mở vào ngay đầu năm học 2018-2019. Từ đó đến nay, bếp ăn được duy trì đều đặn. Để duy trì được bữa ăn đầy đủ và đều đặn là nhờ sự đóng góp rất lớn của các giáo viên nhà trường. Sau này, các nhà hảo tâm và phụ huynh biết đến bếp ăn này nên cũng hỗ trợ thêm. Dù khó khăn, nhà trường cũng tiếp tục kêu gọi để duy trì bếp ăn thường xuyên cho các em.

    Ông A Phương - Phó Chủ tịch UBND huyện Đăk Glei cho biết, nhiều em học sinh của trường hoàn cảnh gia đình còn khó khăn. Phụ huynh một số em do còn đi rẫy không đón các em được, nên có bếp ăn các em được ở lại trường buổi trưa, sau đó học tiếp buổi chiều. Việc nhà trường tự xây dựng bếp ăn cho các em có hoàn cảnh khó khăn là việc làm có ý nghĩa.
    Các bạn hãy cùng thamhminh525 xây dựng MU Thánh Địa nhé

  6. #56
    Thành Viên
    himhthanh664's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    1,314
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Chiều 4/4, Công an huyện Kim Động (Hưng Yên) và đơn vị liên quan đã thống nhất với gia đình bà Lê Thị An ở thị xã Lương Bằng về việc bắt giữ đàn chó cắn chết bé trai 7 tuổi để đưa về trung tâm thú y theo dõi, chờ bước xử lý tiếp theo.

    Hàng chục cảnh sát, công an thị trấn và bảo vệ dân phố, cán bộ thú y đã bắt đàn chó cho vào chiếc lồng sắt lớn, trước sự chứng kiến của gia đình bà An và người dân. Trong số này có con chó lai nặng 20-30 kg.

    Phần lớn người dân cho rằng việc bắt giữ và tiêu hủy đàn chó hung dữ là việc nên làm để tránh nguy hiểm cho cộng đồng.




    Lực lượng chức năng mang theo lồng sắt, tập trung trước cổng gia đình có đàn chó để bắt giữ. Ảnh: Sơn Phương

    Chiều cùng ngày, lãnh đạo UBND huyện Kim Động cho biết việc bắt đàn chó căn cứ theo quy định của Chính phủ, giúp ổn định tâm lý người dân và phòng ngừa những điều đáng tiếc xảy ra.

    Ngoài việc bắt đàn chó, huyện đã giao công an điều tra, nếu phát hiện dấu hiệu hình sự có thể khởi tố. Ngành thú y được chỉ đạo kiểm tra, căn cứ vào các quy định của Chính phủ để xử lý hành chính chủ vật nuôi, đảm bảo tính răn đe.




    Hai trong số 7 con chó tấn công bé trai tối 3/4. Ảnh: Xuân Sơn

    Trước đó chiều 3/4, nhóm học sinh trường Tiểu học thị trấn Lương Bằng (Kim Động, Hưng Yên) rủ nhau chơi đá bóng ở sân vận động cũ của huyện. Chơi xong, bé trai 7 tuổi về nhà trọ gần đó thì bị đàn chó lao vào cắn. Bé nhập viện trong tình trạng ngưng tim, mất nhiều máu, đồng tử giãn và không qua khỏi.

    Gia đình bà Lê Thị An làm nghề giết mổ gà vịt nên hàng ngày đàn chó thường ăn thịt sống. Chúng được thả rông, không đeo rọ mõm và kiếm ăn quanh khu chợ với nhiều phế phẩm từ động vật.

    Một số hộ dân cho hay, đàn chó rất hung dữ, từng tấn công nhiều người và vật nuôi ở địa phương.
    Các bạn hãy cùng himhthanh664 xây dựng MU Thánh Địa nhé

  7. #57
    Thành Viên
    himhthanh664's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    1,314
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chồng tôi 34 tuổi, tôi 28, có một con gái. Chúng tôi yêu nhau 2 năm và cưới được 3 năm. Thời gian đầu, vợ chồng tôi quan hệ thường xuyên. Giữa năm 2015, anh phải nằm viện vì viêm gan B, điều trị một thời gian thì kiểm soát được. Có lần tôi vào thăm, có một bác trêu: suy nghĩ kỹ đi. Tôi cũng không chú ý tần suất quan hệ giảm dần như thế nào, chỉ nhờ lúc sinh em bé vào năm 2017, khoảng một tháng trước sinh và 4 tháng sau sinh, hai vợ chồng không quan hệ. Tôi sinh xong thì về ngoại 3 tháng. Ngày về nội, tôi háo hức lắm nhưng anh không có động tĩnh gì. Phải đến 3-4 ngày sau, tôi gợi ý thì vợ chồng mới quan hệ. Từ đó tuần một lần và là tôi chủ động, có khi 2 tuần mới gần gũi.

    Trước đây tôi không để ý vì hầu như vẫn hài lòng về chất lượng mỗi lần quan hệ. Liệu có phải do viêm gan B làm anh giảm nhu cầu hoặc sức khỏe kém đi, hay là anh có người khác? Khi chưa cưới, tôi từng bắt gặp anh nhắn tin hẹn gặp người yêu cũ, anh giải thích là làm việc giúp chị ấy. Cũng có lần anh nhắn tin tán tỉnh một cô gái chơi game cùng và giải thích là trêu nhau cho vui chứ cô ấy ở Sài Gòn, gặp còn chẳng được. Anh cũng không cho tôi mật khẩu điện thoại hay mạng xã hội, cũng ít khi tôi đòi kiểm tra, mỗi lần kiểm tra là anh tỏ thái độ không thích nhưng cuối cùng vẫn phải mở cho vợ xem. Xin mọi người cho tôi ý kiến.
    Các bạn hãy cùng himhthanh664 xây dựng MU Thánh Địa nhé

  8. #58
    Thành Viên
    himhthanh664's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    1,314
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tình cờ nghe người dân rỉ tai, có một người đàn ông tuổi đã cao nhưng vẫn cương quyết ở chốn bạt ngàn cỏ cây. Hỏi ra mới biết, “người rừng” ấy có tên đầy đủ là Nguyễn Văn Hùng (89 tuổi, với 2 biệt danh là bảy Mạnh, người rừng). Trước sự tò mò, muốn tận mắt chứng kiến cảnh sống “khác người” của “người rừng”, thôi thúc chúng tôi tìm tòi để được diện kiến ông.

    Sau khi hỏi đường và đến được trung tâm phường Chánh Phú Hòa, TX. Bến Cát (Bình Dương), người viết tiếp tục lân la dò hỏi về “người rừng” và được người dân địa phương tận tình chỉ dẫn. Đúng như lời người hướng dẫn, con đường dẫn vào nơi ông Hùng sinh sống thật hiểm trở, gian nan cách trung tâm phường khoảng 30km. Liên tiếp nhưng đường mòn nhỏ, khó đi dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng, vượt qua nhiều lô cao su.
    Ông Hùng ăn hoa quả để sinh tồn trong rừng sâu
    Đến một nơi giống vực thảm của núi rừng cũng là chốn “người rừng” ở. Trong lúc đang loay hoay vun thêm đất cho cây tự trồng, khi thấy chúng tôi bước đến, “người rừng” tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: các chú đi đâu thế, sao đi được vào chỗ này?

    Cụ ông tuổi xấp xỉ 90 tiếp chúng tôi trong tâm thế dè chừng, không muốn nói gì. Người viết buộc phải tìm hiểu ông thông qua người thân của ông. Được biết, ông Hùng đã tìm đến nơi hoang vu này để sống đến nay hơn 40 năm. Trong thời kỳ chiến tranh còn khóc liệt, ông Hùng đã lấy vợ nhưng không được cưới hỏi như bây giờ. Sau đó, vợ chồng ông Hùng có với nhau 3 người con.

    Đột nhiên, ông Hùng tỏ ra bất an, không muốn tiếp xúc nơi đông người. Ông Hùng nói, muốn đi đâu đó thật yên tĩnh nếu không sẽ chết. Sau đó, ông Hùng bỗng dưng mất tích, chẳng ai tìm thấy. Sau một thời gian tìm, mọi người phát hiện ông trong rừng. Ông uống nước dừa và ăn rau quả để sinh tồn. Gia đình và chính quyền vận động nhưng ông Hùng vẫn quyết tâm không rời bỏ rừng.
    Ông Hùng tự kiếm cây làm lều ở, sau đó người thân mang tôn vào lợp vì mưa dột
    Thoạt quan sát khu vực ông Hùng sống, người viết phần nào hiểu được vì sao ông không muốn về với gia đình. Bao quanh căn chòi lá tự dựng là cây cối do chính tay ông tự trồng, chăm sóc. Mọi vật dụng thường ngày đều tự ông tạo ra. Thế nên, lối sống “nguyên thủy” những năm qua khó để ông Hùng quen và chấp nhận cảnh ồn ào nơi đông người.

    “Người rừng” ăn gì hàng chục năm qua

    Trước thắc mắc là vì sao, ông Hùng có vợ con nhưng họ lại rất ít vào thăm và không cử người ở cùng ông, chúng tôi được giải thích, rằng ông chỉ muốn ở một mình. Cụ ông gần như không muốn tiếp xúc với con người. Do đó, thức ăn thường ngày của ông Hùng là hoa quả. Khát nước, ông có dừa uống, đói bụng ông có mít, có rau. Ông Hùng không ăn cơm nhưng ai vào cho mì gói thì ông nhận.
    Chân dung "người rừng"
    Tạm biệt “người rừng” chúng tôi lại tiếp tục dò hỏi đường để tìm gặp gia đình người đàn ông đặc biệt này. Lại tiếp tục hành trình gian nan đi ra đường chính dẫn về phường Chánh Phú Hòa. Từ trung tâm phường, đi tiếp khoảng 10km nữa là tới ngôi nhà nơi vợ con ông Hùng đang sinh sống. Xác định đúng ngôi nhà đang muốn tìm và thấy một cụ bà thân hình nhỏ thó ngồi nhìn ra cửa, chúng tôi liền đi vào xin được gặp bà.

    Biết người viết hỏi về cụ ông “người rừng”, cụ bà nở nụ cười thân thiện và cho biết bà tên là Phạm Thị Thơ (79 tuổi), vợ của ông Nguyễn Văn Hùng. Nói về lý do chồng bỏ vợ con vào rừng sống, bà Thơ chia sẻ: “Hết chiến tranh, chồng tôi nói mẹ con ở lại cùng ông bà ngoại để đi vào sâu trong rừng khai hoang, trồng cây sinh sống. Ông nói, lúc nào kiếm được nơi trú ổn định sẽ về đưa vợ con vào ở. Tuy nhiên, sau đó cuộc sống bên ngoài ổn định hơn, tôi động viên ông trở về nhà thì ông cương quyết không về. Cứ thế, tôi không vào, ông không ra dẫn đến cảnh sống xa cách vợ chồng từ đó đến nay”.

    Bà Thơ cũng cho biết, Tết Nguyên đán hàng năm gia đình đều phải khó khăn để đi vào rừng thăm ông Hùng và ăn tết cùng ông. Để vào được nơi ở của ông Hùng rất khó khăn, thế nhưng “người rừng” lại không cho người thân ở lại lâu vì ông không thích sự ồn ào. Với ông Hùng chuyện ăn uống thật giản đơn, không quan tâm, chỉ khi đói thì kiếm cái lót dạ.

    “Trước giờ, ông ấy chẳng có bệnh tật gì. Ông không muốn ai vào thăm nên cứ ở một mình như thế. Chắc có lẽ khí trời mát mẻ, ăn nhiều rau quả nên ông vẫn khỏe dù tuổi đã cao. Ông đã từng được con đến đưa về nhà nhưng ở chưa được 1 giờ đồng hồ là đòi về rừng. Người dân nơi đây gọi ông là "người rừng"”, vợ ông Hùng nói.
    Các bạn hãy cùng himhthanh664 xây dựng MU Thánh Địa nhé

  9. #59
    Thành Viên
    baothanhy48's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    684
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tháng 12 năm 2014, cô gái Quảng Tây mới tròn 20 tuổi Bành Hoàng Ngọc kết hôn với chú rể 27 tuổi. Một năm sau, cô được các bác sĩ chẩn đoán mắc bệnh ung thư máu cấp tính. Trước ca phẫu thuật cấy ghép đầu tiên, Bành Hoàng Ngọc hỏi mượn tiền của chồng. Thật không ngờ thứ cô nhận lại là bản mặt lạnh băng của anh ta cùng câu nói: “Giữa con trai và 20 vạn (~700 triệu VND), cô hãy chọn một thứ đi!”.

    axi

    Năm nay, Bành Hoàng Ngọc đã 25 tuổi. 5 năm trước, cô yêu và kết hôn với đồng nghiệp tên A Phi. Cô vốn nghĩ rằng A Phi hơn mình 7 tuổi nên sẽ là một người đàn ông chín chắn, có trách nhiệm. Nhưng kết quả là sau khi kết hôn, anh ta hiện nguyên hình là một người đàn ông điển hình nghe lời mẹ.

    Hàng tháng, lương nhận được anh ta đều đưa cho mẹ giữ. Lời nào của bà anh cũng nhất mực nghe theo và phục tùng. Chị gái của A Phi cũng sống chung nhà với hai vợ chồng, thường xuyên cãi vã với cô vì những chuyện nhỏ nhặt. Điều khiến cô đau lòng là chồng cô luôn đứng về phía chị gái.

    “Tôi và chị gái tình cảm đã 30 năm, không phải cô muốn thay đổi mà thay đổi được!” - Lời nói lạnh nhạt này của chồng đã khiến Bành Hoàng Ngọc nghĩ cô vốn dĩ không có chỗ trong căn nhà này. Cô quyết định ôm con trai rời khỏi nhà giữa đêm trong nước mắt.

    Tháng 5 năm 2016, lợi của Ngọc bị sưng và đau suốt một tháng. Sau khi kiểm tra tại bệnh viện, cô phát hiện mình bị mắc bệnh bạch cầu cấp dòng tủy M4. Bác sĩ nói rằng căn bệnh này chỉ có cách ghép tủy sống mới sống sót được. Chồng cô lúc này biết rằng bệnh của cô cần tiêu tốn rất nhiều tiền, cảm thấy cô như một gánh nặng nên đã quyết định ly hôn.

    “Lúc đó tôi đã tức giận ôm đứa con bỏ đi, tự tìm thuê nhà ở bên ngoài ở, cũng giấu không dám để cho bố mẹ biết. Sau đó, mấy người nằm cùng phòng bệnh với tôi thấy tôi ôm con nhỏ, thực sự cảm thấy không chịu được đã cùng bác sĩ liên hệ với người nhà tôi. Lúc đó bố mẹ tôi mới biết” - Bành Hoàng Ngọc chia sẻ.

    Bành Hoàng Ngọc ôm con ra vào viện điều trị mỗi ngày rồi chạy vạy khắp nơi để gom tiền làm phẫu thuật. Cô cũng hỏi mượn tiền A Phi nhưng không ngờ anh lại cắt đứt liên lac. Ngày hôm sau, A Phi và mẹ đến bệnh viện đòi đứa con.

    “Ngày hôm đó, họ nói "Giữa con trai và 2 vạn tệ, cô hãy chọn 1 thứ đi!". Tôi chẳng cần nghĩ, chắc chắn là tôi chọn con trai. Khoảng 6 tháng sau đó, tôi thu dọn ra khỏi nhà và nhận được quyền nuôi con” - Hoàng Ngọc nhớ lại.

    Bởi vì thiếu tiền điều trị, nên ca phẫu thuật cấy ghép đầu tiên của cô phải lui tới tháng 5 năm sau. Lúc ấy cô đã bỏ lỡ thời gian điều trị tốt nhất. Sau cuộc phẫu thuật, bệnh tình của cô có chút tiến triển. A Phi nghe tin liền tới phòng bệnh thăm cô và còn đề nghị tái hôn. Anh ta còn đưa cho cô 30 vạn tệ (~ 1 tỉ VND).

    Người nhà cô cho rằng có thể chồng cô đã thật sự hồi tâm chuyển ý nên khuyên cô quay về. Bành Hoàng Ngọc bản thân cũng hi vọng cô sẽ có một cuộc sống mới, có cơ hội cho con trai một gia đình đầy đủ nên dần dần tiếp xúc lại với chồng cũ nhưng vẫn chưa chính thức tái hôn.

    Không ngờ do cuộc phẫu thuật đầu tiên không đúng thời điểm tốt nhất, hiệu quả không cao nên bệnh tình Bành Hoàng Ngọc lại tái phát sau đó không lâu. Càng không ngờ được, A Phi cũng vì đó mà thay đổi thái độ luôn.

    Bành Hoàng Ngọc cho biết: “Lúc đó tôi vẫn còn quyền nuôi con. Tôi để con theo anh Phi về Nam Ninh học mẫu giáo. Nhưng sau khi về đó anh ta chẳng chăm sóc con gì cả, ông bà nội cũng bận kinh doanh nên không quan tâm cháu.

    Trước ca phẫu thuật lần thứ 2, tình trạng của tôi không được tốt lắm. Tôi rất muốn gặp con, nhưng anh ấy lại không để tôi gặp. Mẹ tôi phải đến tận nhà đưa cháu về Bắc Kinh. Kết quả là A Phi nói chúng tôi lừa tiền anh ta, yêu cầu chúng tôi trả con lại cho anh ta. Nhưng sự thật là tôi chưa từng mang con ra để làm điêu kiện trao đổi gì”.

    Bành Hoàng Ngọc sau ca phẫu thuật lần thứ 2 cùng bố mẹ và cậu con trai 4 tuổi
    Đến nay, Bành Hoàng Ngọc đã hoàn thành ca phẫu thuật lần thứ hai, cậu con trai 4 tuổi vẫn ở bên mẹ và làm nhiều điều khiến mẹ vui.

    “Bây giờ con trai và bố mẹ là động lực cũng là chỗ dựa của tôi, tôi hi vọng mình có thể tiếp tục sống bên họ mãi. Cảm giác như một cơn ác mộng, thật may tôi đã tỉnh lại" - Bành Hoàng Ngọc hy vọng.
    Các bạn hãy cùng baothanhy48 xây dựng MU Thánh Địa nhé

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •