Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958
[Sự Kiện] Công Thành Chiến lần 1 vào thứ 7 lúc 20h ngày 18/06 - Trang 7
Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 66 của 66
  1. #61
    Thành Viên
    eduwork's Avatar
    Ngày tham gia
    Apr 2019
    Bài viết
    16
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    Chúc bạn đắt hàng
    ______________________
    dụng cụ xóc đĩa bịp mới nhất
    https://youtu.be/2x5RZA0XcVc
    Các bạn hãy cùng eduwork xây dựng MU Thánh Địa nhé

  2. #62
    Thành Viên
    thamhminh525's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    490
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Chúng tôi vượt hơn 100km từ TP. Kon Tum lên huyện vùng cao Đăk Glei thì trời đã xế trưa. Từ trong ngôi trường tiểu học Thị trấn Đăk Glei, tiếng đánh vần của học sinh, tiếng giảng bài của thầy cô vẫn vang vọng cả một vùng trời. Đặc biệt, nhìn từ xa những thầy cô không có tiết dạy lại hối hả lập các bếp ăn “dã chiến” dưới cầu thang hoặc hàng lang để chuẩn bị bữa trưa cho các em học sinh đồng bào xa trường.

    Tranh thủ những tiết không dạy, các giáo viên trong trường đã lập bếp ăn "dã chiến" để nấu cho các em học sinh đồng bào người Hà Lăng.
    Được biết, trong trường tiểu học thị trấn Đăk Glei có 59 em học sinh người đồng bào dân tộc thiểu số Hà Lăng (ngụ tại thôn Long Nang, thị trấn Đăk Glei, huyện Đăk Glei, Kon Tum) có nhà ở cách trường khá xa. Ngay từ sáng sớm, bố mẹ các em đã lên rẫy sớm nên các em tự đi bộ đến trường. Học xong buổi sáng, các em lại đi bộ về nhà và tự lo ăn uống để chiều đi học. Thậm chí, nhiều em ôm bụng đói đến trường nên buổi chiều không đủ sức để đi học tiếp.

    Sau tiết dạy, thầy Ninh chuẩn bị bữa ăn cho học sinh.
    Trao đổi với chúng tôi, thầy Trần Xuân Ninh - Hiệu trưởng nhà trường cho biết: “Dù giáo viên nhà trường đã thường xuyên đến nhà vận động, nhưng cứ đến tiết học buổi chiều thì khoảng 59 học sinh này đều vắng mặt. Sau thi tìm hiểu nguyên nhân, chúng tôi mới biết khoảng cách từ trường đến nhà các em từ 5-7km nên khi tan học các em đi bộ về nhà rồi tự lo ăn, uống thì sẽ không kịp đến trường. Cũng vì vậy, nhiều em sợ muộn học nên nhịn bụng đói, quanh quẩn trước trường chờ tiết học buổi chiều. Từ thực tế đó, chúng tôi đã đi đến ý tưởng áp dụng mô hình “bán trú tự túc”.
    Thầy cô mang những bát cơm đến tận bàn cho học sinh ăn trưa
    “Do kinh phí hạn hẹp, nhưng vì thương học sinh nên các giáo viên nhà trường đã kêu gọi nhau cùng đóng góp gạo, thịt, trứng, mì tôm để nuôi những học trò này vào buổi trưa mỗi ngày. Sự kêu gọi của thầy hiệu trưởng đã được các giáo viên hưởng ứng. Mỗi sáng sớm đi dạy, các giáo viên ngoài mang giáo án còn kèm theo ít thịt cá, quả trứng vịt, bó rau để trưa đến lại cùng nấu ăn cho học sinh ăn lót dạ chờ buổi chiều học...”, thầy Ninh cho biết thêm.

    Các em học sinh được thầy cô chuẩn bị chu đáo bữa trưa tại trường để chiều học tiếp.
    Điều khiến chúng tôi cảm phục về tình cảm thầy trò vùng cao đó là khi chứng kiến những bếp ăn “dã chiến” được nhà trường bố trí ngay dưới chân cầu thang hoặc hành lang trường học. Bếp ăn chỉ rộng khoảng 5m2. Bếp không có nhiều dụng cụ, chỉ có 1 bộ bàn ghế đá, 1 bếp điện để nấu thức ăn, 1 nồi cơm điện, 1 nồi lớn dùng nấu canh, vài thứ gia vị và vài chục bộ bát đũa. Dù còn nhiều thiếu thốn, nhưng bếp ăn “dã chiến” này có thể phục vụ tối đa gần 60 học sinh tiểu học ở lại ăn trưa. Đầu bếp không ai khác chính là các giáo viên nhà trường.

    Những giáo viên có tiết dạy thì vẫn đang say sưa giảng bài, các thầy cô còn lại như cô Thủy (Hiệu phó) vẫn đang hì hụi nấu ăn ngay tại chân cầu thang. Theo chúng tôi quan sát, bữa trưa hôm nay các thầy cô hôm nay đã góp được có 2kg thịt lợn và 3 bó rau cải. Khi đó, các thầy cô đã tự phân công nhau: người nấu cơm; người xào rau, kho thịt... Khi tiếng trống trường vừa vang lên, báo hiệu buổi học sáng kết thúc, các thầy cô đã bưng những phần ăn đã chuẩn bị sẵn lên lớp học cho các em ăn. Ngay lúc này, toàn bộ 59 học sinh thôn Long Nang đã trật tự xếp hàng nhận cơm, thức ăn rồi ăn một cách ngon lành.
    Gần 60 học sinh được thầy cô góp gạo để nấu cơm trưa tại trường
    Cô Thân Thị Thủy - Hiệu phó nhà trường chia sẻ: “Hôm nay, tôi và thầy Ninh xong việc sớm nên vào bếp nấu. Do chỉ có 1 bếp điện nên giáo viên phải thay phiên chế biến các món. Giữa trưa nắng nóng có hơi mệt chút nhưng thấy các em ăn ngon lành, đều đặn đến trường, giáo viên ai cũng vui. Tôi và nhiều giáo viên khác ngoài quyên góp thực phẩm, còn thường xuyên nấu vài món ngon ở nhà rồi bỏ vào cặp lồng mang lên cho các em”.

    Sau khi no cái bụng từ bữa cơm thầy cô đã nấu, em Lý A Thoại đã tự tay đưa bát đũa ra thau và tự giác dọn sạch chỗ ngồi. Em Thoại tươi cười cho biết: “Nếu em về buổi trưa, bố mẹ ở trên rẫy không ai nấu cơm cho ăn, cũng không thiết đi học nữa. Giờ đi học được ăn cơm no, còn có thịt để ăn nên em thích đến trường. Có nhiều buổi sáng, em không có gì ăn, đi bộ qua mấy con dốc mới tới được trường nên rất đói”.
    Niềm vui bữa cơm tại trường
    Sau khi lo xong cho các học sinh ăn trưa, nghỉ ngơi, thầy hiệu trưởng Trần Xuân Ninh cho biết, trường có 370 học sinh, nhưng có 59 học sinh thôn Long Nang có hoàn cảnh khó khăn, nhà ở xa trường. Việc nấu ăn trưa và cho các em học sinh thôn Long Nang ở lại ngay tại trường là cách làm tự phát, làm theo tâm vì trường không thuộc diện trường học bán trú. Bếp ăn được mở vào ngay đầu năm học 2018-2019. Từ đó đến nay, bếp ăn được duy trì đều đặn. Để duy trì được bữa ăn đầy đủ và đều đặn là nhờ sự đóng góp rất lớn của các giáo viên nhà trường. Sau này, các nhà hảo tâm và phụ huynh biết đến bếp ăn này nên cũng hỗ trợ thêm. Dù khó khăn, nhà trường cũng tiếp tục kêu gọi để duy trì bếp ăn thường xuyên cho các em.

    Ông A Phương - Phó Chủ tịch UBND huyện Đăk Glei cho biết, nhiều em học sinh của trường hoàn cảnh gia đình còn khó khăn. Phụ huynh một số em do còn đi rẫy không đón các em được, nên có bếp ăn các em được ở lại trường buổi trưa, sau đó học tiếp buổi chiều. Việc nhà trường tự xây dựng bếp ăn cho các em có hoàn cảnh khó khăn là việc làm có ý nghĩa.
    Các bạn hãy cùng thamhminh525 xây dựng MU Thánh Địa nhé

  3. #63
    Thành Viên
    himhthanh664's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    1,314
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Chiều 4/4, Công an huyện Kim Động (Hưng Yên) và đơn vị liên quan đã thống nhất với gia đình bà Lê Thị An ở thị xã Lương Bằng về việc bắt giữ đàn chó cắn chết bé trai 7 tuổi để đưa về trung tâm thú y theo dõi, chờ bước xử lý tiếp theo.

    Hàng chục cảnh sát, công an thị trấn và bảo vệ dân phố, cán bộ thú y đã bắt đàn chó cho vào chiếc lồng sắt lớn, trước sự chứng kiến của gia đình bà An và người dân. Trong số này có con chó lai nặng 20-30 kg.

    Phần lớn người dân cho rằng việc bắt giữ và tiêu hủy đàn chó hung dữ là việc nên làm để tránh nguy hiểm cho cộng đồng.




    Lực lượng chức năng mang theo lồng sắt, tập trung trước cổng gia đình có đàn chó để bắt giữ. Ảnh: Sơn Phương

    Chiều cùng ngày, lãnh đạo UBND huyện Kim Động cho biết việc bắt đàn chó căn cứ theo quy định của Chính phủ, giúp ổn định tâm lý người dân và phòng ngừa những điều đáng tiếc xảy ra.

    Ngoài việc bắt đàn chó, huyện đã giao công an điều tra, nếu phát hiện dấu hiệu hình sự có thể khởi tố. Ngành thú y được chỉ đạo kiểm tra, căn cứ vào các quy định của Chính phủ để xử lý hành chính chủ vật nuôi, đảm bảo tính răn đe.




    Hai trong số 7 con chó tấn công bé trai tối 3/4. Ảnh: Xuân Sơn

    Trước đó chiều 3/4, nhóm học sinh trường Tiểu học thị trấn Lương Bằng (Kim Động, Hưng Yên) rủ nhau chơi đá bóng ở sân vận động cũ của huyện. Chơi xong, bé trai 7 tuổi về nhà trọ gần đó thì bị đàn chó lao vào cắn. Bé nhập viện trong tình trạng ngưng tim, mất nhiều máu, đồng tử giãn và không qua khỏi.

    Gia đình bà Lê Thị An làm nghề giết mổ gà vịt nên hàng ngày đàn chó thường ăn thịt sống. Chúng được thả rông, không đeo rọ mõm và kiếm ăn quanh khu chợ với nhiều phế phẩm từ động vật.

    Một số hộ dân cho hay, đàn chó rất hung dữ, từng tấn công nhiều người và vật nuôi ở địa phương.
    Các bạn hãy cùng himhthanh664 xây dựng MU Thánh Địa nhé

  4. #64
    Thành Viên
    thamhminh525's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    490
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Chiều 4/4, Công an huyện Kim Động (Hưng Yên) và đơn vị liên quan đã thống nhất với gia đình bà Lê Thị An ở thị xã Lương Bằng về việc bắt giữ đàn chó cắn chết bé trai 7 tuổi để đưa về trung tâm thú y theo dõi, chờ bước xử lý tiếp theo.

    Hàng chục cảnh sát, công an thị trấn và bảo vệ dân phố, cán bộ thú y đã bắt đàn chó cho vào chiếc lồng sắt lớn, trước sự chứng kiến của gia đình bà An và người dân. Trong số này có con chó lai nặng 20-30 kg.

    Phần lớn người dân cho rằng việc bắt giữ và tiêu hủy đàn chó hung dữ là việc nên làm để tránh nguy hiểm cho cộng đồng.




    Lực lượng chức năng mang theo lồng sắt, tập trung trước cổng gia đình có đàn chó để bắt giữ. Ảnh: Sơn Phương

    Chiều cùng ngày, lãnh đạo UBND huyện Kim Động cho biết việc bắt đàn chó căn cứ theo quy định của Chính phủ, giúp ổn định tâm lý người dân và phòng ngừa những điều đáng tiếc xảy ra.

    Ngoài việc bắt đàn chó, huyện đã giao công an điều tra, nếu phát hiện dấu hiệu hình sự có thể khởi tố. Ngành thú y được chỉ đạo kiểm tra, căn cứ vào các quy định của Chính phủ để xử lý hành chính chủ vật nuôi, đảm bảo tính răn đe.




    Hai trong số 7 con chó tấn công bé trai tối 3/4. Ảnh: Xuân Sơn

    Trước đó chiều 3/4, nhóm học sinh trường Tiểu học thị trấn Lương Bằng (Kim Động, Hưng Yên) rủ nhau chơi đá bóng ở sân vận động cũ của huyện. Chơi xong, bé trai 7 tuổi về nhà trọ gần đó thì bị đàn chó lao vào cắn. Bé nhập viện trong tình trạng ngưng tim, mất nhiều máu, đồng tử giãn và không qua khỏi.

    Gia đình bà Lê Thị An làm nghề giết mổ gà vịt nên hàng ngày đàn chó thường ăn thịt sống. Chúng được thả rông, không đeo rọ mõm và kiếm ăn quanh khu chợ với nhiều phế phẩm từ động vật.

    Một số hộ dân cho hay, đàn chó rất hung dữ, từng tấn công nhiều người và vật nuôi ở địa phương.
    Các bạn hãy cùng thamhminh525 xây dựng MU Thánh Địa nhé

  5. #65
    Thành Viên
    himhthanh664's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    1,314
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chồng tôi 34 tuổi, tôi 28, có một con gái. Chúng tôi yêu nhau 2 năm và cưới được 3 năm. Thời gian đầu, vợ chồng tôi quan hệ thường xuyên. Giữa năm 2015, anh phải nằm viện vì viêm gan B, điều trị một thời gian thì kiểm soát được. Có lần tôi vào thăm, có một bác trêu: suy nghĩ kỹ đi. Tôi cũng không chú ý tần suất quan hệ giảm dần như thế nào, chỉ nhờ lúc sinh em bé vào năm 2017, khoảng một tháng trước sinh và 4 tháng sau sinh, hai vợ chồng không quan hệ. Tôi sinh xong thì về ngoại 3 tháng. Ngày về nội, tôi háo hức lắm nhưng anh không có động tĩnh gì. Phải đến 3-4 ngày sau, tôi gợi ý thì vợ chồng mới quan hệ. Từ đó tuần một lần và là tôi chủ động, có khi 2 tuần mới gần gũi.

    Trước đây tôi không để ý vì hầu như vẫn hài lòng về chất lượng mỗi lần quan hệ. Liệu có phải do viêm gan B làm anh giảm nhu cầu hoặc sức khỏe kém đi, hay là anh có người khác? Khi chưa cưới, tôi từng bắt gặp anh nhắn tin hẹn gặp người yêu cũ, anh giải thích là làm việc giúp chị ấy. Cũng có lần anh nhắn tin tán tỉnh một cô gái chơi game cùng và giải thích là trêu nhau cho vui chứ cô ấy ở Sài Gòn, gặp còn chẳng được. Anh cũng không cho tôi mật khẩu điện thoại hay mạng xã hội, cũng ít khi tôi đòi kiểm tra, mỗi lần kiểm tra là anh tỏ thái độ không thích nhưng cuối cùng vẫn phải mở cho vợ xem. Xin mọi người cho tôi ý kiến.
    Các bạn hãy cùng himhthanh664 xây dựng MU Thánh Địa nhé

  6. #66
    Thành Viên
    himhthanh664's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    1,314
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tình cờ nghe người dân rỉ tai, có một người đàn ông tuổi đã cao nhưng vẫn cương quyết ở chốn bạt ngàn cỏ cây. Hỏi ra mới biết, “người rừng” ấy có tên đầy đủ là Nguyễn Văn Hùng (89 tuổi, với 2 biệt danh là bảy Mạnh, người rừng). Trước sự tò mò, muốn tận mắt chứng kiến cảnh sống “khác người” của “người rừng”, thôi thúc chúng tôi tìm tòi để được diện kiến ông.

    Sau khi hỏi đường và đến được trung tâm phường Chánh Phú Hòa, TX. Bến Cát (Bình Dương), người viết tiếp tục lân la dò hỏi về “người rừng” và được người dân địa phương tận tình chỉ dẫn. Đúng như lời người hướng dẫn, con đường dẫn vào nơi ông Hùng sinh sống thật hiểm trở, gian nan cách trung tâm phường khoảng 30km. Liên tiếp nhưng đường mòn nhỏ, khó đi dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng, vượt qua nhiều lô cao su.
    Ông Hùng ăn hoa quả để sinh tồn trong rừng sâu
    Đến một nơi giống vực thảm của núi rừng cũng là chốn “người rừng” ở. Trong lúc đang loay hoay vun thêm đất cho cây tự trồng, khi thấy chúng tôi bước đến, “người rừng” tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: các chú đi đâu thế, sao đi được vào chỗ này?

    Cụ ông tuổi xấp xỉ 90 tiếp chúng tôi trong tâm thế dè chừng, không muốn nói gì. Người viết buộc phải tìm hiểu ông thông qua người thân của ông. Được biết, ông Hùng đã tìm đến nơi hoang vu này để sống đến nay hơn 40 năm. Trong thời kỳ chiến tranh còn khóc liệt, ông Hùng đã lấy vợ nhưng không được cưới hỏi như bây giờ. Sau đó, vợ chồng ông Hùng có với nhau 3 người con.

    Đột nhiên, ông Hùng tỏ ra bất an, không muốn tiếp xúc nơi đông người. Ông Hùng nói, muốn đi đâu đó thật yên tĩnh nếu không sẽ chết. Sau đó, ông Hùng bỗng dưng mất tích, chẳng ai tìm thấy. Sau một thời gian tìm, mọi người phát hiện ông trong rừng. Ông uống nước dừa và ăn rau quả để sinh tồn. Gia đình và chính quyền vận động nhưng ông Hùng vẫn quyết tâm không rời bỏ rừng.
    Ông Hùng tự kiếm cây làm lều ở, sau đó người thân mang tôn vào lợp vì mưa dột
    Thoạt quan sát khu vực ông Hùng sống, người viết phần nào hiểu được vì sao ông không muốn về với gia đình. Bao quanh căn chòi lá tự dựng là cây cối do chính tay ông tự trồng, chăm sóc. Mọi vật dụng thường ngày đều tự ông tạo ra. Thế nên, lối sống “nguyên thủy” những năm qua khó để ông Hùng quen và chấp nhận cảnh ồn ào nơi đông người.

    “Người rừng” ăn gì hàng chục năm qua

    Trước thắc mắc là vì sao, ông Hùng có vợ con nhưng họ lại rất ít vào thăm và không cử người ở cùng ông, chúng tôi được giải thích, rằng ông chỉ muốn ở một mình. Cụ ông gần như không muốn tiếp xúc với con người. Do đó, thức ăn thường ngày của ông Hùng là hoa quả. Khát nước, ông có dừa uống, đói bụng ông có mít, có rau. Ông Hùng không ăn cơm nhưng ai vào cho mì gói thì ông nhận.
    Chân dung "người rừng"
    Tạm biệt “người rừng” chúng tôi lại tiếp tục dò hỏi đường để tìm gặp gia đình người đàn ông đặc biệt này. Lại tiếp tục hành trình gian nan đi ra đường chính dẫn về phường Chánh Phú Hòa. Từ trung tâm phường, đi tiếp khoảng 10km nữa là tới ngôi nhà nơi vợ con ông Hùng đang sinh sống. Xác định đúng ngôi nhà đang muốn tìm và thấy một cụ bà thân hình nhỏ thó ngồi nhìn ra cửa, chúng tôi liền đi vào xin được gặp bà.

    Biết người viết hỏi về cụ ông “người rừng”, cụ bà nở nụ cười thân thiện và cho biết bà tên là Phạm Thị Thơ (79 tuổi), vợ của ông Nguyễn Văn Hùng. Nói về lý do chồng bỏ vợ con vào rừng sống, bà Thơ chia sẻ: “Hết chiến tranh, chồng tôi nói mẹ con ở lại cùng ông bà ngoại để đi vào sâu trong rừng khai hoang, trồng cây sinh sống. Ông nói, lúc nào kiếm được nơi trú ổn định sẽ về đưa vợ con vào ở. Tuy nhiên, sau đó cuộc sống bên ngoài ổn định hơn, tôi động viên ông trở về nhà thì ông cương quyết không về. Cứ thế, tôi không vào, ông không ra dẫn đến cảnh sống xa cách vợ chồng từ đó đến nay”.

    Bà Thơ cũng cho biết, Tết Nguyên đán hàng năm gia đình đều phải khó khăn để đi vào rừng thăm ông Hùng và ăn tết cùng ông. Để vào được nơi ở của ông Hùng rất khó khăn, thế nhưng “người rừng” lại không cho người thân ở lại lâu vì ông không thích sự ồn ào. Với ông Hùng chuyện ăn uống thật giản đơn, không quan tâm, chỉ khi đói thì kiếm cái lót dạ.

    “Trước giờ, ông ấy chẳng có bệnh tật gì. Ông không muốn ai vào thăm nên cứ ở một mình như thế. Chắc có lẽ khí trời mát mẻ, ăn nhiều rau quả nên ông vẫn khỏe dù tuổi đã cao. Ông đã từng được con đến đưa về nhà nhưng ở chưa được 1 giờ đồng hồ là đòi về rừng. Người dân nơi đây gọi ông là "người rừng"”, vợ ông Hùng nói.
    Các bạn hãy cùng himhthanh664 xây dựng MU Thánh Địa nhé

Các Chủ đề tương tự

  1. [Hướng Dẫn] Sự Kiện Công Thành Chiên..
    Bởi Chấm Pi trong diễn đàn Sự Kiện Game
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 01-14-2013, 09:04 PM
  2. [Hướng Dẫn] Chế tạo Quạ Tinh và Chiến Mã
    Bởi Admin trong diễn đàn Kinh Nghiệm Chơi
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 10-02-2012, 12:33 PM

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •